Từ Phượng Niên không quay người, khẽ nói: “Mọi chuyện cứ đợi đến kinh thành Tây Sở rồi hãy tính. Nếu không có gì bất ngờ, hẳn sẽ có một hai trận ác chiến. Ta hy vọng Đại Tuyết Long Kỵ của Bắc Lương chúng ta không một ai phải bỏ mạng, đương nhiên các ngươi cũng đừng chết. Giang hồ rộng lớn tươi đẹp vẫn đang chờ chư vị tiền bối dương danh lập vạn đấy.”
Ngô Lục Đỉnh bực dọc nói: “Định giữ lại chút hạt giống cho giang hồ chứ gì? Lão tử thật lấy làm lạ, cái trò đánh sưng mặt giả làm người mập này, người ngoài nhìn vào ai cũng thấy giống kẻ ngốc, sao đến lượt ngươi làm thì lại ra vẻ hào khí ngút trời thế nhỉ?”




